Hàng rong Sài Gòn vẫn còn những món ngon mà nhà hàng, quán ăn lịch sự cho đến tận bây giờ vẫn chưa thể nào cạnh tranh được.
Gánh bún riêu trên lề đường Phan Bội Châu, đối diện chợ Bến Thành không hề có tên, có bảng hiệu. Cứ sau hai giờ chiều mới dọn ra, khách muốn ăn phải tắp xe vào, chen chúc nhau giành từng chiếc ghế nhựa mới có chỗ ngồi. Mà ăn ở đây thì ghế cũng là bàn. Nhưng tất cả đều là chuyện nhỏ trước nồi bún riêu đang sôi sùng sục, nổi trên mặt là tôm khô, huyết với thịt thật nhuyễn, những miếng huyết xắt vuông vức ăn dai mà đậm đà, rau giá tươi mướt. Chẳng hiểu có phải vì tôm khô quá nhiều, hay do cách nấu, cách chọn nguyên liệu mà bún riêu ở đây đậm đà hơn hẳn các nơi khác. Riêng cái mùi tôm khô thì không lẫn vào đâu được. Nhiều nhân viên làm việc trong các cao ốc, văn phòng quanh khu quận 1, cứ đến giờ chiều thế nào cũng tạt ngang mua mang về hay ăn tại chỗ.
Món bánh bột lọc hầu như nhà hàng món Huế, món miền Trung nào cũng có, các quán bún bò cũng có, nhưng món bánh bột lọc hình bán nguyệt bằng đầu ngón tay, với nhân là những mẩu tôm tí xíu thì chỉ có những gánh hàng rong mới bán. Chị Kon, ở quận Tân Phú bảo: “Loại bột lọc ri rí này ăn với hành lá xắt nhuyễn phi thơm, chút nước mắm mặn và ớt xanh là quên hết sự đời”. Trong chiếc bánh hầu như chỉ có chút mỡ, chút tôm, nhưng nhờ cái ngon của lớp vỏ bột lọc tạo nên nét riêng mà bánh nhà hàng sang hơn cũng không thể qua mặt được.
Bánh tằm khoai mì ngon nhất Sài Gòn là từ các xe đẩy trên đường Nguyễn Thị Diệu. Bánh tằm khoai mì của các xe đẩy ăn miếng đầu chưa ngon, thêm vài miếng mới thấm vị ngọt, vị bùi, vị dẻo đặc trưng của khoai mì. Có lẽ nhờ làm kiểu dân dã, chủ yếu dựa vào cách chọn củ mì thật ngon, kỹ thuật nấu chín vừa đúng độ, đánh nhuyễn rồi cán khoai mộc mạc. Dừa, đường, mè đều trộn vào sau, nên khoai giữ được cái ngon nguyên thuỷ của nó.
Hàng rong Sài Gòn còn nhiều lắm những món ngon mà người sành điệu, ghiền ăn không thể tìm thấy ở những hàng quán cố định. Món bánh đa kê chở trên xe đạp ở khu Phạm Văn Hai hấp dẫn ở màu kê vàng rực, miếng bánh đa chỉ bằng lòng bàn tay nhưng nướng giòn rụm. Tuỳ sở thích, cô bán hàng sẽ thêm đường, thêm chút đậu xanh tán nhuyễn theo yêu cầu. Có khách hàng đã từng thắc mắc tại sao không cho đường vào kê lúc nấu cho tiện, cô bán hàng chỉ biết giải thích: Thấy mẹ làm vậy, rồi làm theo. Món bánh tráng me ngào vị chua ngọt, cộng hưởng vị cay nhè nhẹ, độ giòn của miếng bánh tráng thì không lẫn vào đâu được. Có người ghiền món này đi sang tận Mỹ, Pháp, Canada vẫn chỉ mong giá có ai đó gửi giùm hộp me ngào với bịch bánh tráng cho đỡ thèm.
An toàn vệ sinh thực phẩm, những cảnh báo về mối nguy của món ăn được chế biến không tuân theo quy trình an toàn sức khoẻ… tất cả những thông tin này hầu hết mọi người đều biết. Những người trưởng thành, nhân viên làm việc trong các văn phòng, người nội trợ chăm sóc gia đình rõ hơn ai hết. Nhưng họ vẫn thèm, vẫn mua cho đỡ ghiền vì chẳng thể tìm đâu ra món ngon ngoài hàng rong vỉa hè.
Theo SGTT
- Mùa rạm ở Sài Gòn (04/03/2010)
- Cháo cá miền tây “lên” Sài Gòn (30/01/2010)
- Sài Gòn quán xá ăn chơi: nghêu sò ốc hến (14/01/2010)
- Tản mạn lẩu Sài Gòn (26/11/2009)
- “Ăn nhanh” Sài Gòn (09/11/2009)
- Sài Gòn tưng bừng đón lễ hội Halloween (29/10/2009)












